Chính Sách Bảo Hành

 

Làm quái gì có bảo hành!

Shock cái giề…

Lời lóm bao nhiêu mà bảo hành!!!

Chỉ có dòng G-shock được thẻ bảo hành quốc tế, còn các dòng khác chỉ bảo hành theo nhà phân phối. Tức là bạn mua Casio ở nước ngoài về VN không được bảo hành.

Nên chuyện mua hộ về VN không được bảo hành ở hãng là chuyện bình thường mà bất cứ người dùng sành sỏi nào cũng hiểu. Thế nên, ở trên tôi mới bảo, chỉ có những bạn đầu óc thực tế và tiêu dùng khôn ngoan mới là khách hàng tôi tìm kiếm.

Vì sao ư?

Vì họ hiểu rõ bản chất của việc được và không bảo hành.

Nếu có bảo hành, cũng chỉ bảo hành máy. Dây, vỏ, kính hư hao không được bảo hành. Mà máy Nhật thì bền nếu bạn dùng đàng hoàng. Nên dù được bảo hành 1 năm nhưng bạn sẽ đi bảo hành mấy lần?

Cao lắm 1 – 2 lần, thậm chí không dùng tới nhưng vì tâm lý sợ sệt này, bạn sẽ phải chi thêm khá nhiều tiền vì 2 chữ “bảo hành” mà xác suất cao là bạn sẽ không dùng tới.

Vậy khách hàng tôi tìm kiếm – những người không quan tâm bảo hành, họ khôn ngoan, thực tế chổ nào?

+ Họ biết được họ sẽ tiết kiệm được bao nhiêu nếu vứt bỏ tâm lý sợ sệt này.

+ Họ hiểu, thực tế là khi dùng, xui lắm hoặc dùng sai cách mới bị hư. Mà dù có phải đi sửa chửa thì số tiền sửa một năm cũng chẳng là bao nhiêu. Vậy tội gì phải chi thêm cả đống tiền để mua sự an toàn ảo được gọi với cái tên “bảo hành”?

+ Tại sao không dùng số tiền chênh lệch mua cái khác?

Tuy nhiên, tôi sẽ cho bạn địa chỉ sửa uy tín và bảng phí sửa chữa các lỗi thông dụng để không lo bị chặt chém. Mà nói thật, một năm bị chặt một phát cũng ăn thua gì đâu.

Tôi thường nghe nhiều bạn than lương không đủ, nhưng chịu khó nhìn lại tư duy tiêu dùng của bạn xem. Bạn tiết kiệm tiền ăn, mặc, điện, nước được vài đồng lẻ. Nhưng khi chi tiêu thì luôn chọn giải pháp an toàn, vì bạn sợ mất tiền vào các khoản sửa chửa sau này.

Nhưng thực tế khi dùng thì chả mấy khi bạn dùng tới sự an toàn mà bạn phải trả thêm nhiều tiền để mua kèm. Thế thì lương nào mà chịu nổi với tư duy tiêu dùng này?

Sẳn tiện chia sẻ một chút,

+ Tôi xài con Samsung A5 mua 300k ở tiệm cầm đồ (giá mới hơn 5 triệu), nứt kính, chai pin, nhưng xài ngon, về thay pin chạy phà phà, cả năm rồi có phải bảo hành sửa chửa gì.

+ Quần áo tôi mua sỉ bên Quảng Châu về mặc, rẻ hơn gấp mấy lần ở VN.

+ Xe tôi mua đồ cũ, éo thèm sang tên, chạy phà phà khắp Sài Gòn.

+ Máy lạnh tôi mua đồ nghĩa địa, inverter, cực tiết kiệm điện, giá 4,5 triệu, hàng Sharp.

+ Nồi cơm nghĩa địa, loại xài điện 110V, hàng Đài Loan, mua một lố bên Campuchia về, bán hết chừa lại mấy cái xài. Nấu cực đã.

+ …

Nếu phải trang bị những nhu cầu này bằng cách mua sắm thông thường của nhiều bạn, tôi nghĩ hẳn phải tốn gấp 5 – 6 lần chi phí của tôi.

Hẳn có nhiều bạn nói rằng, lỡ mấy đồ đó hư thì tiền sửa tốn gấp mấy lần. Điều này đúng với đa số người nhưng xui là tôi thuộc thiểu số còn lại. Tôi tìm hiểu rất kỹ thông tin, kiến thức trước khi chi tiêu nên,

Thứ nhất, mấy trò lừa đảo không dễ qua mắt tôi. Theo tôi thấy, người Việt bị mất nhiều tiền nhất vào khoản bị lừa.

Thứ hai, tôi biết cách hạn chế rủi ro thấp nhất. Chẳng hạn, tôi phải test con Samsung 300k kia và khi chắc chắn nó dùng ổn, chi phí thay pin mới chấp nhận được thì mới quyết định mua. Chứ không phải ham rẻ nhảy vô rồ vứt sọt rác.

Thứ ba, tôi biết cách khắc phục vấn đề nếu nó phát sinh. Chẳng hạn, với đồng hồ thì nếu hư, tôi biết địa chỉ sửa chửa uy tín và nắm luôn bảng giá sửa, giá linh kiện.

Tôi nói đây không phải khoe mẽ mà để chia sẻ một tư duy tiêu dùng ở cái xứ sở đắt đỏ này. Ở Việt Nam, bạn mua cái gì cũng đắt vì nước mình không tự sản xuất được, toàn phải nhập. Nên nếu muốn có nhiều tiền, trước tiên chỉ cần thay đổi tư duy tiêu dùng là lòi ra cả mớ tiền chứ chưa cần phải tăng lương, thêm giờ.